Một số giai thoại về anh Nguyễn Xuân Huy

đăng 02:50, 25 thg 10, 2008 bởi Hoang Nguyen Xuan

Tác giả: Kim Chi

(Bài viết hưởng ứng phong trào dự thi văn thơ 2008 của dòng họ Nguyễn Hành Quần)

Vài nét về anh Huy hồi nhỏ 

Mọi người trong gia đình đều biết anh Huy là Giáo sư- Tiến sỹ về ngành Công nghệ thông tin, có khả năng làm việc rất cao, ở bất cứ chỗ nào anh cũng có thể tranh thủ đọc được… Anh còn nổi tiếng về khả năng truyền thụ kiến thức và truyền cảm hứng học tập cho sinh viên. Đặc biệt, anh còn viết những truyện cho thiếu nhi và những mẩu chuyện vui rất hay, nhiều truyện của anh đã được các nhà xuất bản đăng tải… nhưng ít ai biết rằng hồi nhỏ anh là người hay bày ra lắm trò nghịch ngợm và nhiều “sáng kiến” ra sao. Vậy mà tôi- nàng dâu út , người mới trở thành thành viên của Gia đình Nguyễn Xuân được 13 năm- lại có duyên may được biết anh từ nhỏ nên cũng xin mạo muội “múa rìu qua mắt thợ”, kể ra đây vài trò trong hàng trăm trò tinh nghịch hồi nhỏ của anh… 

Đệm Hơi…

Chả là anh Huy và anh Văn- ông anh thứ sáu của tôi- có thời gian học cùng một khoá ở trường cấp III Ngô Quyền, hai anh cùng học giỏi nên chơi với nhau khá thân. Thời gian đó, anh thường đến nhà chúng tôi “đo phản” ( hồi đó giường của nhà tôi là cái phản…). Anh Chương- ông anh thứ bảy của tôi- rất khoái ông anh mới này, “tặng” luôn anh Huy một “biệt danh” là Thế tử Hốt (tên một nhân vật trong truyện Đông Chu Liệt Quốc)- chắc là do bái phục ông anh thông minh, có tài kể chuyện hài hước và có nhiều “sáng kiến” trong việc bày ra những trò chơi cho bọn trẻ...

Còn tôi lại rất ấn tượng cách anh hay “sáng tác” ra những câu nói lái, như cách nói của cụ Trạng Quỳnh, chẳng hạn như: gọi tỉnh Lạng Sơn là Một phần mười cân- Núi; ngày thứ hai là thứ… Violon Việt Nam (Nhị), bít- tất là… bít… một nửa (bít tất cả thì còn xỏ chân vào chỗ nào?) vv… làm chúng tôi rất khoái kiểu nói đó của anh.

Anh Văn tôi kể rằng hồi đó các anh thường tổ chức đi lao động (đào móng ở công trường xây dựng) kiếm tiền phụ giúp gia đình. Một lần, anh Huy đi làm muộn, để cả nhóm phải chờ mãi… cuối cùng thì anh cũng xuất hiện. Không để mọi người kịp phản ứng, anh nói ngay:

-  Hôm nay trên đường đi làm tao bắt được cái Đệm hơi chúng mày ạ…

Mọi người ngạc nhiên nhao nhao lên hỏi:

- Cái Đệm hơi là cái gì vậy, trông nó thế nào? mày cho chúng tao xem với?...

Chờ cho mọi người im lặng, anh mới cười cười giải thích:

-  Này nhé: Đệm hơi là Hợi đêm, Hợi là Lợn, Đêm là Tối. Lợn Tối là Tội lớn. Tao mắc tội lớn với chúng mày chứ còn sao nữa…?

Thế là cả bọn cười xoà, bèn tha thứ cho cái Tội Lớn đó của anh. 

Thi cắn chuối 

Các anh lớn thường bày nhiều trò để đố nhau, nhất là để “lừa” bọn trẻ con chúng tôi. Có những trò được lưu truyền đến tận bây giờ như trò nhấp nước bọt vào một ngón tay rồi làm cho nó ( nước bọt) nhảy từ ngón nọ sang ngón kia… Bọn trẻ chúng tôi tha hồ sờ ngón tay để kiểm tra: ngón tay vừa có nước bọt vẫn cứ là khô nguyên, còn nước bọt thì đã chuyển sang ngón tay kia rồi! Thật là phục sát đất.

Còn anh Huy lại đố chúng tôi một trò khác: Một lần, trong lúc cả nhà đang ăn chuối, anh đố bọn trẻ chúng tôi đứa nào cắn ba nhát hết được cả quả chuối thì sẽ được thưởng. Quá dễ, chúng tôi hăng hái làm theo ngay, nhưng không thể nào cắn ba nhát mà hết cả quả chuối được …

Không tin, các bạn có thể thực nghiệm thử bài toán “cắn chuối” này xem tôi nói đúng hay sai? Nếu ai làm được thì sẽ có thưởng… Nhưng hãy chú ý từ “cắn” đấy nhé!... 

Giật dây…

Anh Bảo chồng tôi là con út của Gia đình. Những lúc rỗi rãi, anh thường hay kể lại những mẩu chuyện hồi nhỏ sống cùng với anh Huy và các anh chị khác ở số nhà 50 đường Hà Nội, thành phố Hải Phòng.

Hồi đó, anh Huy thường hay đi chơi tối về muộn. Sợ mẹ biết, anh bèn nảy ra “sáng kiến” như sau: buộc một sợi dây dài vào ngón chân cái cậu em út- khi đó chỉ khoảng 7- 8 tuổi , bí mật ròng dây từ tầng hai ( là nơi các con ngủ) xuống tầng một (nơi mẹ nằm ngủ) rồi luồn ra khe cửa và dặn: khi nào thấy anh giật dây thì em lén xuống nhà mở cửa cho anh… Từ đó, anh yên chí về muộn mà không sợ bị mẹ phát hiện vì đã có cậu em trai hậu thuẫn đắc lực…

Một lần, anh Huy về nhà muộn và lại giật dây theo “quy ước ngầm” giữa hai anh em, nhưng báo hại thay, lần này anh giật mãi mà chẳng thấy cậu em xuống mở cửa. Cực chẳng đã, anh đành phải trèo qua tường bao, liền bị mẹ phát hiện ra…

Khi anh tức tốc lao lên tầng hai kiểm tra thì thấy đầu sợi dây đó được… buộc vào đầu giường…Hoá ra tối hôm đó, cậu em Bảo thấy vương vướng ở chân, bèn buộc tạm đầu sợi dây ra đầu giường cho đỡ quên…, bụng bảo dạ: khi nào buồn ngủ thì buộc lại vào chân. Chẳng ngờ vừa đặt mình xuống giường là ngủ ngay, say tít thò lò…

Tối hôm đó, anh Huy bị mẹ mắng một trận nên thân… 

…Tránh ra kẻo bẹp em tôi …

Những năm sau hoà bình lập lại, việc có được một tấm vé đi xem xi- nê là chuyện rất khó khăn. Hơn nữa, chuyện được xem phim ở rạp là một điều quá xa xỉ đối với những người dân lao động. Để phục vụ được đông đảo bà con lao động ở khu Xi Măng- Hạ Lý, người ta thường chiếu phim ở bãi chiếu phim Thượng Lý mỗi tuần một lần. Mỗi lần có buổi chiếu phim là cả xóm kéo nhau chen chúc đi xem, đông vui như trẩy hội…

Các anh chị của Bảo cũng rất thích xem xi nê ở bãi Thượng lý. Lắm khi không mua được vé hoặc không có tiền mua vé xem phim, anh Huy thường hay làm vé giả- chính xác hơn là chỉ một nửa vé là giả, còn nửa kia là thật, rồi đính lại vào nhau…( Những khi đi xem phim bằng vé thật thì phải tìm cách giữ lại một nửa tấm vé ấy để lần sau… “chế tác”). Anh thường cõng cậu em Bảo chen chúc vào đám đông người trước cổng soát vé…

Thực ra cái việc anh cõng cậu em út - bấy giờ khoảng 8, 9 tuổi- cũng đã nằm trong sự tính toán “chiến lược” của anh rồi: vừa cõng cậu em chen chúc trong đám đông, anh vừa hô: “mọi người tránh ra kẻo bẹp em tôi bây giờ…”, một tay anh vòng ra đằng sau đỡ cậu em chân dài gần quét đất…để chen vào cửa soát vé, còn tay kia thì cầm thật chặt lấy tấm “vé”, chỉ để lộ ra một phần của tấm vé thật. Thế là trong lúc nhốn nháo, người soát vé chỉ còn biết xé phần thò ra của tấm vé thật. Thoát! Thế là cả hai anh em được vào xem phim bãi chỉ với một “tấm vé” đó!

Comments