Số “sát”… mẹ

đăng 09:08, 8 thg 9, 2008 bởi Hoang Nguyen Xuan

Khi tôi và Bảo (Nguyễn Chí Bảo) quyết định cưới nhau, người mừng nhất có lẽ không phải là hai đứa mà lại là hai ông anh: anh Chúc - anh của Bảo và anh Hải- anh của tôi, nhất là anh Chúc. Cứ nhìn những bức ảnh cưới của chúng tôi thì rõ: lúc nào cũng thấy anh Chúc đứng cười, ngay cả lúc Bảo chắp tay vái gia tiên nhà vợ vẫn thấy anh đứng đàng sau em trai và... cười, có vẻ như là khoái chí lắm…

Bảo có hai mẹ là hai chị em ruột cùng lấy một chồng. Bảo là con mẹ Trẻ. Cả nhà thường gọi phân biệt: mẹ già là Bà Quang Trung (tức cụ Đỗ Thị Thảo), mẹ trẻ là Bà Cầu Tre (tức cụ Đỗ Thị Huyền). Khi chúng tôi lên Hà Nội để xin phép mẹ già và mời Mẹ về dự cưới, bà cười nói: “Con này nó can đảm thật! dám lấy người có hai mẹ!...”-  ý bà muốn nói tôi không sợ rằng sau này mình sẽ có tới hai bà mẹ chồng sao?…

Cuộc sống cứ thế trôi qua. Cuối năm 1997 thì mẹ tôi mất- thọ 89 tuổi. Khoảng 6 tháng sau thì mẹ chồng tôi (mẹ trẻ) mất- thọ 80 tuổi.

Một lần, chúng tôi tới thăm mẹ già- khi đó đã ngoài 90 tuổi, bà bảo tôi “... con này số nó “sát” mẹ...”. Tôi bèn đáp lại: “Vâng, quả là số con “sát” mẹ thật nên mẹ nào cũng chỉ thọ đến… tám mươi hoặc chín mươi tuổi thôi…, yểu thọ quá mẹ nhỉ?…” Thế là bà cười xòa, cho qua…

Tôi thầm nghĩ : Kể ra mình cũng liều thật! Dám đối đáp với mẹ chồng những câu “ngạnh” như thế. Mẹ già thế mà tinh đời!
Kim Chi
Comments