Đào Ngọc Phương Anh

đăng 06:55, 24 thg 12, 2008 bởi Hoang Nguyen Xuan   [ đã cập nhật 20:53, 23 thg 12, 2008 ]
Gia đình tôi

Thời gian vừa qua, Tôi đang theo dõi một bộ phim truyền hình trên đài VTV3 mang tựa đề: “Bỗng dưng muốn khóc” đến nay đã hơn hai mươi tập rồi. Qua bộ phim này, tôi thấy mình thật hạnh phúc khi được sinh ra và lớn lên trong gia đình ấm áp đầy tình yêu thương ! Ở nơi đây- tại ngôi nhà nhỏ bé này, tôi đã có biết bao kỉ niệm cùng với bố mẹ, anh hai. Những kỉ niệm đó để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó quên bởi nó đã in sâu trong trái tim tôi.

Gia đình tôi gồm bốn người: bố, mẹ, anh hai và tôi. Tôi yêu nhất là bố! Tuy bố không ở gần bên tôi nhiều như mẹ nhưng bố lại là người yêu tôi nhất nhà. Cái gì bố cũng chiều tôi, Bố chăm lo cho tôi từng chút moat, và ở trong nhà, bố cũng là người nghiêm khắc nhất. Mỗi lần đi công tác về, điều làm bố quan tâm nhất là chuyện học hành, sức khỏe của hai anh em tôi. Đối với tôi bố là người thật tuyệt vời!

Còn mẹ, tôi cũng yêu quý mẹ lắm! Trong tôi, hình ảnh của mẹ lúc nào cũng là một người phụ nữ luôn sống có trách nhiệm với công việc và gia đình. Mẹ là một người con hiếu thảo, một người vợ đảm đang, một người mẹ hiền hậu. Bởi thế nên mẹ luôn là thần tượng số một của tôi! Lúc nào mẹ cũng bận bịu: ngày đi làm mệt mỏi với hàng ngàn công việc, tối về lại lao vào việc nhà. Thế mà mẹ cũng gánh vác nổi, thật là một con người tài ba!!!

Cuối cùng là người anh dễ mến mà cũng rất dễ ghét của tôi. Trong những tháng năm lớn lên cùng anh tôi, đã có biết bao kỉ niệm vui lẫn buồn. Tôi với anh tôi “ghét” nhau lắm, thỉnh thoảng, nhà lại có cuộc cãi nhau rất sôi nổi nhưng cũng không kém phần vui nhộn, hấp dẫn giữa tôi và anh. Đôi lúc lại có người rơi lệ và tất nhiên người đó là tôi!!! Tuy như chó với mèo nhưng hai anh em tôi quý mến nhau lắm. Bố mẹ tôi kể ngày xưa, từ lúc mẹ mang thai cho đến khi đẻ tôi ra, anh tôi vui lắm, khi đó anh tôi mới sáu tuổi, ngày nào đi học về anh cũng đòi mẹ cho bế tôi chơi. Giờ đây, Anh hai tôi đã mười tám tuổi, năm nay A đang học lớp 12, vì là năm cuối cấp, chuẩn bị những kỳ thi quan trọng nên anh rất bận. Mặc dù vậy A vẫn dành thời gian để chỉ cho tôi những bài toán khó hay bài tập Anh văn mà tôi chưa hiểu. Và điều này thì phải bí mật không để Anh hai nghe, tôi rất tự hào vì có người anh đẹp trai và học giỏi như anh.

Tôi yêu gia đình tôi lắm! Tôi vẫn thường hãnh diện khi có được một gia đình hạnh phúc như thế này!

Sài gòn, ngày 18 tháng 10 năm 2008
Ghi chú: Đào Ngọc Phương Anh là con chị Mai Minh Hương, tức cháu ngoại bà Nguyễn Thị Băng Tâm 
Comments