Ngô Tuấn Phong

đăng 07:00, 24 thg 12, 2008 bởi Hoang Nguyen Xuan

Bài viết dự thi về Gia đình của Ngô Tuấn Phong - cháu ngoại ông Nguyễn Xuân Huy

Ông ngoại tôi 

Trong gia đình có rất nhiều người mà tôi yêu quý, nhưng trong đó, người mà tôi luôn kính trọng và biết ơn nhất, đó chính là ông ngoại tôi- ông Huy.

Thân hình ông hơi béo một chút, tóc đã bạc trắng như cước, trên khuôn mặt ông đã xuất hiện nhiều nếp nhăn của tuổi già. Ông là một vị Tiến sỹ tin học tài cao chức trọng ở viện Công nghệ Việt Nam- nơi ông đang làm việc. Đối với tôi, ông cực kỳ thông minh và luôn say mê tìm hiểu khoa học. Nghe đến tuổi của ông- cái tuổi ngoài sáu mươi thì ai cũng nghĩ là phải về hưu rồi, nhưng ông thì khác, ông vẫn còn hăng say làm việc nên đôi khi bà ngoại tôi thường cảm thấy buồn và cô đơn. Những lúc như vậy, tôi cũng muốn trách ông lắm nhưng công việc của ông là như thế, ai cấm được.

Vì công việc nên ông hay phải đi công tác nhiều nơi. Thỉnh thoảng, khi còn thừa vé, tôi lại được đi ké theo ông. Tuy công việc bộn bề, nhưng ông vẫn dành chút thời giờ cỏn con để đưa tôi và Bi- em họ tôi đi chơi dạo quanh các phố phường Hà Nội. Ông cũng thường (đi ngủ) thức quá khuya vì bận việc. Nhiều lúc phải thức suốt đêm để chấm bài trước khi lên lớp. Thật là có hại cho sức khoẻ. Tôi thấy thương ông những khi như vậy!

Mỗi khi đến 20-11- ngày Nhà giáo Việt Nam, ông luôn phải tiếp những học trò của mình nên không có thời gian nghỉ ngơi sau những giờ giảng bài trên lớp. Tôi hỏi ông có mệt không? Ông bảo: đó cũng là điều ông muốn, cháu ạ. Những người đó đến đây để hỏi thêm về những điều họ còn vướng mắc khi nghe giảng. Ông cũng đã giảng kỹ càng những điều đó cho họ rồi… từ câu nói đó, tôi biết được làm giáo viên không dễ chút nào.

Ông rất ham mê sách báo và thích đọc những tiểu thuyết nổi tiếng thế giới. Lúc rảnh rỗi, ông có thú vui là ngồi máy tính để tìm kiếm thông tin trên mạng. Ông có tài sáng tác thơ nên thường viết nhiều bài thơ tặng bà tôi.

Do hay tìm tòi, khám phá những cái mới lạ nên khi có hứng, ông thường đem những câu chuyện hài hước ra kể cho cả nhà nghe. Nghe xong ai cũng phải bật cười, cười đau hết cả bụng. Ông là người lì xì tôi nhiều nhất và răn dạy rằng phải cố gắng học giỏi để khỏi phụ công của bố mẹ. Tôi thầm hứa cuối năm sẽ đạt học sinh giỏi để ông bà và bố mẹ vui.

Ông tôi thật tài, tôi cũng muốn được giỏi giang như ông.

Tôi rất tự hào về ông và mong ông sống mãi, sống mãi để làm nốt những công việc dở dang của cuộc đời. 
 

Comments