Nguyễn Thị Kim Chi

đăng 06:44, 24 thg 12, 2008 bởi Hoang Nguyen Xuan   [ đã cập nhật 22:52, 25 thg 12, 2008 ]

Món quà tặng mẹ chồng

Mẹ chồng tôi vốn là người rất khái tính, khó có ai tặng được bà vật gì. Năm mẹ tròn 80 tuổi, chúng tôi định tổ chức lễ mừng mẹ thượng thọ nhưng cũng bị mẹ gạt đi. Mẹ ngại bày đặt ra rồi các con cháu lại nhân dịp này mang đủ thứ quà cáp đến biếu...

Có lần, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, Hội Phụ huynh học sinh của chị Sinh- con gái Mẹ - tới thăm nhà và tặng mẹ cô giáo một món quà... Sau khi khách về, mẹ tôi đem món quà đó gửi trả lại chị Sinh... Tất nhiên là chị nhất định không chịu nhận. Mẹ và chị tôi cứ đùn đẩy nhau món quà đó hoài... Cuối cùng, chị Sinh đành phải ấm ức chịu thua Mẹ...

Biết vậy nên chúng tôi thường tìm cách nào thật khéo để mẹ chịu nhận quà mỗi khi muốn biếu quà cho mẹ .

Lần ấy, vào dịp mồng 8 tháng 3- ngày Phụ Nữ Quốc tế. Sau khi đi làm về, tôi thưa với Mẹ: “... Hôm nay Cơ quan con có quà gửi biếu mẹ nhân ngày 8/3... những ai có mẹ già đều được Cơ quan gửi quà tặng...!”.

Nói xong, tôi đưa cho mẹ tôi một chiếc phong bì có đựng tiền, bên ngoài đề dòng chữ: “Kính tặng Mẹ đồng chí Kim Chi- nhân ngày Phụ nữ Quốc tế 8/3...”, trong lòng hồi hộp, lo lắng, chỉ sợ mẹ phát hiện ra tôi nói dối... (vì tôi vốn nói dối rất dở, mà mẹ lại cực kỳ tinh ý).

Mẹ tôi thoáng một chút ngạc nhiên vì bất ngờ, nhưng sau đó bà vui vẻ nhận ngay, không nghi ngờ gì cả, thậm chí còn có vẻ rất xúc động và dặn tôi nhớ chuyển lời mẹ cảm ơn tới anh em ở Cơ quan. Hôm sau bà hãnh diện khoe với mấy bà bạn “trầu cau” hàng xóm về “món quà” của Cơ quan con dâu...

Sau này, tôi kể lại chuyện đó với chồng tôi, anh cười và nói: “... Em “cao” thật đấy, dám “lừa” mẹ chồng một cú ngoạn mục đến thế là cùng!”



...số “sát”… mẹ

Khi tôi và Bảo quyết định cưới nhau, người mừng nhất có lẽ không phải là hai đứa mà lại là hai ông anh: anh Chúc - anh của Bảo và anh Hải- anh của tôi, nhất là anh Chúc. Cứ nhìn những bức ảnh cưới của chúng tôi thì rõ: lúc nào cũng thấy anh Chúc đứng cười, ngay cả lúc Bảo chắp tay vái gia tiên nhà vợ vẫn thấy anh đứng đàng sau em trai và... cười, vẻ như đắc ý lắm…

Bảo có hai mẹ là hai chị em ruột cùng lấy một chồng. Bảo là con mẹ Trẻ. Cả nhà thường gọi phân biệt: mẹ già là Bà Quang Trung, mẹ trẻ là Bà Cầu Tre. Khi chúng tôi lên Hà Nội để xin phép mẹ già và mời Mẹ về dự cưới, bà cười nói: “Con này nó can đảm thật! dám lấy người có hai mẹ!...”- ý bà muốn nói tôi không sợ rằng sau này mình sẽ có tới hai bà mẹ chồng sao?…

Cuộc sống cứ thế trôi qua. Cuối năm 1997 thì mẹ tôi mất- thọ 89 tuổi. Khoảng 6 tháng sau thì mẹ chồng tôi (mẹ trẻ) mất- thọ 80 tuổi.

Một lần, chúng tôi tới thăm mẹ già- khi đó đã ngoài 90 tuổi, bà bảo tôi “... con này số nó “sát” mẹ...”. Tôi bèn đáp lại: “Vâng, quả là số con “sát” mẹ thật nên mẹ nào cũng chỉ thọ đến… tám mươi hoặc chín mươi tuổi thôi…, yểu thọ quá mẹ nhỉ?…” Thế là bà cười xòa, cho qua…

Tôi thầm nghĩ : Kể ra mình cũng liều thật! Dám đối đáp với mẹ chồng những câu “ngạnh” như thế. Mẹ già thế mà tinh đời!



Vài nét về anh Huy hồi nhỏ


Mọi người trong gia đình Nguyễn Xuân đều biết anh Huy là Giáo sư- Tiến sỹ về ngành Công nghệ thông tin, có khả năng làm việc rất cao, ở bất cứ chỗ nào anh cũng có thể tranh thủ đọc được… Anh còn nổi tiếng về khả năng truyền thụ kiến thức và truyền cảm hứng học tập cho sinh viên. Đặc biệt, anh còn viết những truyện cho thiếu nhi và những mẩu chuyện vui rất hay. Nhiều truyện của anh đã được các nhà xuất bản đăng tải… Nhưng ít ai biết rằng hồi nhỏ anh là người hay bày ra lắm trò nghịch ngợm và nhiều “sáng kiến” ra sao. Vậy mà tôi- nàng dâu út , người mới trở thành thành viên của Gia đình Nguyễn Xuân được 13 năm- lại có duyên may được biết anh từ nhỏ nên cũng xin mạo muội “múa rìu qua mắt thợ”, kể ra đây vài trò trong hàng trăm trò tinh nghịch hồi nhỏ của anh…


Đệm Hơi…

Chả là anh Huy và anh Văn- ông anh thứ sáu của tôi- có thời gian học cùng một khoá ở trường cấp III Ngô Quyền, hai anh cùng học giỏi nên chơi với nhau khá thân. Thời gian đó, anh thường đến nhà chúng tôi “đo phản” ( hồi đó giường của nhà tôi là cái phản…). Anh Chương- ông anh thứ bảy của tôi- rất khoái ông anh mới này, “tặng” luôn anh Huy một “biệt danh” là Thế tử Hốt (tên một nhân vật trong truyện Đông Chu Liệt Quốc)- chắc là do bái phục ông anh thông minh, có tài kể chuyện hài hước và có nhiều “sáng kiến” trong việc bày ra những trò chơi cho bọn trẻ...

Còn tôi lại rất ấn tượng cách anh hay “sáng tác” ra những câu nói lái, như cách nói của cụ Trạng Quỳnh, chẳng hạn: gọi tỉnh Lạng Sơn là Một phần mười cân- Núi; ngày thứ hai là thứ… Violon Việt Nam (Nhị), bít- tất là… bít… một nửa (bít tất cả thì còn xỏ chân vào chỗ nào?) vv… làm chúng tôi rất khoái kiểu nói đó của anh.

Anh Văn tôi kể rằng hồi đó các anh thường tổ chức đi lao động (đào móng ở công trường xây dựng) kiếm tiền phụ giúp gia đình. Một lần, anh Huy đi làm muộn, để cả nhóm phải chờ mãi… cuối cùng thì anh cũng xuất hiện. Không để mọi người kịp phản ứng, anh nói ngay:

- Hôm nay trên đường đi làm tao bắt được cái Đệm hơi chúng mày ạ…

Mọi người ngạc nhiên nhao nhao lên hỏi:

- Cái Đệm hơi là cái gì vậy, trông nó thế nào? mày cho chúng tao xem với?...

Chờ cho mọi người im lặng, anh mới cười cười giải thích:

- Này nhé: Đệm hơi là Hợi đêm, Hợi là Lợn, Đêm là Tối. Lợn Tối là Tội lớn. Tao mắc tội lớn với chúng mày chứ còn sao nữa…?

Thế là cả bọn cười xoà, bèn tha thứ cho cái Tội Lớn đó của anh.


Thi cắn chuối

Các anh lớn thường bày nhiều trò để đố nhau, nhất là để “lừa” bọn trẻ con chúng tôi. Có những trò được lưu truyền đến tận bây giờ như trò nhấp nước bọt vào một ngón tay rồi làm cho nó ( nước bọt) nhảy từ ngón nọ sang ngón kia… Bọn trẻ chúng tôi tha hồ sờ ngón tay để kiểm tra: ngón tay vừa có nước bọt vẫn cứ là khô nguyên, còn nước bọt thì đã chuyển sang ngón tay kia rồi! Thật là phục sát đất.

Còn anh Huy lại đố chúng tôi một trò khác: Một lần, trong lúc cả nhà đang ăn chuối, anh đố bọn trẻ chúng tôi đứa nào cắn ba nhát hết được cả quả chuối thì sẽ được thưởng. Quá dễ, chúng tôi hăng hái làm theo ngay, nhưng không thể nào cắn ba nhát mà hết cả quả chuối được …

Không tin, các bạn có thể thực nghiệm thử bài toán “cắn chuối” này xem tôi nói đúng hay sai? Nếu ai làm được thì sẽ có thưởng… Nhưng hãy chú ý từ “cắn” đấy nhé!...


…Tránh ra kẻo bẹp em tôi …

Những năm sau hoà bình lập lại, việc có được một tấm vé đi xem xi- nê là chuyện rất khó khăn. Hơn nữa, chuyện được xem phim ở rạp là một điều quá xa xỉ đối với những người dân lao động. Để phục vụ được đông đảo bà con lao động ở khu Xi Măng- Hạ Lý, người ta thường chiếu phim ở bãi chiếu phim Thượng Lý mỗi tuần một lần. Mỗi lần có buổi chiếu phim là cả xóm kéo nhau chen chúc đi xem, đông vui như trẩy hội…

Các anh chị của Bảo cũng rất thích xem xi nê ở bãi Thượng lý. Lắm khi không mua được vé hoặc không có tiền mua vé xem phim, anh Huy cũng cứ dẫn em Bảo ra bãi chiếu phim để “tìm vận may”. Quan sát thấy nhân viên soát vé thường chỉ xé đôi chiếc vé của người vào bãi một cách rất cẩu thả rồi vứt ngay xuống đất, gió thổi làm những mảnh vé bay lung tung…anh bỗng nảy ra một sáng kiến… Anh nhặt ngay một mảnh vé bị xé ít nhất, nắm chặt phần vé rách trong lòng bàn tay, chìa phần vé lành ra ngoài rồi cõng cậu em Bảo chen bừa vào đám đông người trước cổng soát vé…

Thực ra cái việc anh cõng cậu em út - bấy giờ đã 8, 9 tuổi- cũng nằm trong sự tính toán “chiến lược” của anh rồi: vừa cõng cậu em chen chúc trong đám đông, anh vừa hô: “mọi người tránh ra kẻo bẹp em tôi bây giờ…”, một tay anh vòng ra đằng sau đỡ cậu em chân dài gần quét đất…để chen vào cửa soát vé, còn tay kia thì cầm thật chặt lấy tấm “vé”, chỉ để lộ ra một phần của tấm vé còn lành lặn. Thế là trong lúc nhốn nháo, lại bị bất ngờ vì lời khuyến cáo kinh hoàng …“bẹp em tôi”, người soát vé luống cuống chỉ còn biết xé phần thò ra của tấm vé rách. Thoát! Thế là cả hai anh em được vào xem phim bãi mà không phải mất tiền! 
Comments