Nguyễn Thị Kim Chi: Chuyện cháu Mạnh

đăng 06:58, 24 thg 12, 2008 bởi Hoang Nguyen Xuan   [ đã cập nhật 22:53, 25 thg 12, 2008 ]

Chuyện cháu Mạnh

Nguyễn Thị Kim Chi


Một trong những niềm tự hào của dòng họ Nguyễn Xuân là truyền thống hiếu học, trong dòng tộc có nhiều người đỗ đạt cao, công danh sự nghiệp sán lạn... Mặt khác, có những người tuy thành tích học tập không thật sự nổi bật, nhưng vẫn là tấm gương sáng về sự nỗ lực phấn đấu vượt khó trong học tập và trong cuộc mưu sinh… Một trong số con cháu có tinh thần vượt vượt lên số phận phải kể đến cháu trai Mai Sỹ Mạnh- cháu đích tôn của bà Tâm.

Cháu Mạnh là con trai duy nhất của Mai Sỹ Minh- con trai bà Nguyễn thị Băng Tâm. Từ lúc còn rất nhỏ, cuộc sống của gia đình cháu đã hết sức túng thiếu, khó khăn... Đã vậy, cháu sớm phải chịu cảnh mồ côi mẹ ngay từ khi còn nhỏ. Năm 1999, mẹ cháu mất sớm khi mới 34 tuổi do một căn bệnh hiểm nghèo, khi đó cháu mới 14 tuổi và đang học lớp 7- lớp cuối cấp của bậc học Trung học cơ sở (thời điểm chuẩn bị thi vào cấp III mà theo nhiều bậc phụ huynh đánh giá là còn quan trọng hơn cả thi vào Đại học). Năm năm sau đó- năm 2003, bố cháu lại qua đời đột ngột tại TP. Hồ Chí Minh, để lại trên cõi đời đứa con mồ côi cả Mẹ lẫn Cha khi cháu chưa tròn 18 tuổi...

Mộ mẹ cháu đặt gần mộ Bà Trẻ nên mỗi khi ra thăm mộ Mẹ Trẻ ở nghĩa trang chùa Đông Khê, chúng tôi thường ghé qua mộ mẹ cháu thắp hương. Một trong những chuyến đi thăm như vậy, tôi được nghe một câu chuyện cảm động về cháu Mạnh. Người trông coi nghĩa trang kể lại rằng: một hôm, chị thấy cậu bé khoảng chừng 14 tuổi đứng trước ngôi mộ có tên là Đỗ thị Bích Thuỷ, trên mộ có để vài trái cây rất rẻ tiền, miệng lầm rầm khấn:... Con chẳng có nhiều tiền, chỉ mua được cho mẹ mấy trái cây này- thứ mà trước đây mẹ vẫn thích ăn... sau này kiếm được nhiều tiền hơn, con sẽ làm mâm cơm thịnh soạn để cúng Mẹ... Thời gian đó, nhà cháu lâm vào cảnh “cửa không nhà trống” theo đúng nghĩa đen của từ này. Mọi cánh cửa bước tới tương lai tưởng chừng như đóng sập trước mặt cậu bé 14- 15 tuổi...

Như trên đã nói: năm 2003, bố cháu mất tại thành phố Hồ Chí Minh khi cháu đang học lớp 12, vào đúng thời kỳ đang ôn thi Đại học... hai cái Đại tang của đời người dồn dập ập xuống đầu một cậu con trai tuy đã qua cái tuổi trẻ con nhưng vẫn chưa đủ để thành người lớn, cái tuổi “bản lề” mà ranh giới giữa cái tốt và cái xấu đôi khi chỉ là một khái niệm vô hình hết sức mỏng manh, dễ dàng bị lầm đường lạc lối... Rất may là tuy mồ côi cả cha lẫn mẹ, nhưng cháu vẫn còn những người ruột thịt trong gia đình cưu mang, giúp đỡ trong những ngày tháng khó khăn nhất của đời mình.

Thời gian này, Mạnh vừa theo học lớp Sơ cấp Hàng hải, vừa làm ở quán Photo phụ giúp cho ông Bảo (em ruột bà Tâm) để thêm cập vào việc học, đỡ một phần cho Bà nội (hai bà cháu ở cùng nhau), vừa làm “gia sư” kèm học cho cậu em họ Sê- Kô, thỉnh thoảng lại tới đỡ đần Ông nội (cũng đang ốm đau bệnh tật)... Ở cháu đã có những suy nghĩ chín chắn của một người trưởng thành trước tuổi, đặc biệt là rất có ý thức trong việc học hành và giúp đỡ mọi người gia đình. Mạnh thường chủ động tìm hiểu, đào sâu suy nghĩ những kiến thức mới mẻ. Những lúc rỗi rãi, cháu thường hay đem sách ra tranh thủ học bài, hoặc hỏi ông Bảo những điều chưa thật hiểu ở lớp học. Đã nhiều lần tôi được chứng kiến cảnh hai ông cháu tranh luận với nhau về một bài toán hay một môn học nào đó. Cháu còn chịu khó tìm hiểu và rất tích cực tham gia giải những đề bài toán của dòng họ Nguyễn Xuân, dường như là cháu tìm thấy những niềm vui, niềm an ủi trong học tập và những lúc giải được bài toán khó...

Sau khi tốt nghiệp khoá học sơ cấp, cháu tiếp tục chuyển lên học liên thông Trung cấp Máy tàu biển và tốt nghiệp với tấm bằng đạt loại ưu. Ba năm học tập và làm việc phụ giúp ông Bảo, người ta thấy một cậu trai trẻ khoẻ mạnh, tháo vát, vui vẻ, hay cười tít mắt (cái cười thật giống bố như đúc) và thật dễ gần, dễ mến. Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thì ít ai biết rằng cháu là người vừa trải qua những biến cố ghê gớm của cuộc đời...

Năm 2006, Mạnh quyết định vào thành phố Hồ Chí Minh lập nghiệp với hành trang là tấm bằng Trung cấp Máy tàu và hai bàn tay trắng. Đây là một bước ngoặt quan trọng của cuộc đời cháu, mở ra cánh cửa tương lai tuy vẫn còn mờ mịt, nhưng đã thấy le lói ánh sáng ở phía xa... Một năm sau đó, với sự giúp đỡ của chú Vọng (con trai ông Bảo) và nỗ lực của bản thân, Mạnh đã có một công việc ổn định ở một cơ quan nhà nước, có thu nhập khá, và điều quan trọng hơn cả là vẫn bước tiếp trên con đường học vấn- vừa học vừa làm. Hiện nay cháu đang theo học Đại học tại chức khoa Quản trị Kinh doanh và học thêm ngoại ngữ. Vậy là từ đứa trẻ cùng khổ, mồ côi cả cha lẫn mẹ, Mạnh đã biết nỗ lực vượt lên hoàn cảnh, tự tìm cho mình một con đường đi vững vàng, một tương lai sáng sủa. Tuy còn kém xa nhiều con cháu trong dòng họ Nguyễn Xuân về con đường học vấn, công danh sự nghiệp, con đường phía trước vẫn còn nhiều gian nan, vất vả, nhưng hình ảnh cháu cũng góp một nét chấm phá điểm xuyết thêm cho vẻ đẹp của bức tranh toàn cảnh về sự hiếu học của gia đình, dòng họ, điều quan trọng hơn cả là cháu đã biết vượt lên số phận để trở thành một con người có ích cho gia đình và xã hội- điều mà trước đây bố cháu còn chưa làm được- đúng như lời dạy của ông bà ta: “Con hơn cha là nhà có phúc”...
Comments