Nguyễn Thị Thái Hà

đăng 06:47, 24 thg 12, 2008 bởi Hoang Nguyen Xuan   [ đã cập nhật 07:20, 23 thg 12, 2008 ]

Mẹ tôi

Mẹ tôi là người dân tộc Thái Đen, quê ở xã Mường Chùm, huyện Mường La, tỉnh Sơn La. Mẹ tôi tên khai sinh là Hà Thị Lói, còn tên thường gọi là Hà Thị Phượng. Tôi được nghe mẹ kể rằng theo phong tục thì người phụ nữ Thái thường có hai tên. Tên lúc bé là tên khai sinh do bố mẹ đặt, khi lớn lên các cô gái cùng trang lứa ở trong bản, họp nhau kết bạn, các cô đặt tên cho nhau và tên đó là tên thường dùng.

Năm 1952 giải phóng Sơn La, mẹ tôi thoát ly gia đình vào đội thanh niên xung phong. Đội được giao nhiệm vụ mở đường phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ. Từ đó Người mới được học nói tiếng Kinh và học chữ quốc ngữ. Bố tôi kể chuyện rằng đến khi lấy ông, bà vẫn chưa nói sõi tiếng Kinh, có lúc ông đố bà đếm bằng tiếng Kinh đến 100 mà bà đếm mãi không được, cứ lẫn lộn.

Nhớ về mẹ, trước hết tôi nhớ đến sự kiên trì cố gắng trong học tập. Từ một cô gái chỉ mới thoát nạn mù chữ, chưa hề được cắp sách đến trường mà chỉ sau bốn năm (1957), vừa làm vừa học bà đã trở thành một nhân viên thống kê kỹ thuật của Sở giao thông khu Tây Bắc. Công việc hàng ngày là lập các bảng thống kê kỹ thuật tổng hợp tình hình hàng tháng của các đơn vị đường bộ toàn khu gồm ba tỉnh Sơn La, Lai Châu, và Nghĩa Lộ. Bà sử dụng thành thạo thước tính Lô-ga-rít, một loại công cụ toán học của trình độ đại học, trợ giúp việc tính toán, chức năng gần như máy tính điện tử bây giờ. Tám năm sau (1965), bà nhận được bằng Trung cấp kỹ thuật đường bộ. Thời kỳ đó số cán bộ kỹ thuật trung cấp về đường bộ cả Miền Bắc mới có khoảng gần 800 người.

Trong những năm 1964 – 1967 là thời kỳ chiến tranh phá hoại Miền Bắc của máy bay Mỹ, cơ quan sơ tán vào rừng Thái Nguyên. Bố tôi lúc đó công tác đảm bảo giao thông chống chiến tranh phá hoại ở Khu 4 là nơi địch đánh phá cầu đường rất ác liệt. Bà vừa học vừa nuôi dạy hai chị em tôi trong hoàn cảnh khó khăn thiếu thốn mọi bề.

Mẹ tôi là người phụ nữ thảo hiền. Bà là con dâu lớn của gia đình đông anh em. Từ 1967, Bà về làm việc ở Hải Phòng, ở với bà nội. Bà quán xuyến mọi việc của một đại gia đình, phụng dưỡng mẹ chồng, giúp đỡ các em chồng. Các cô, các chú ai cũng quý mến chị, có nhiều kỷ niệm tốt về chị. Bà đã nuôi các cháu Bình Minh, Tố Uyên (con chú Quang), Xuân Hoàng (con chú Huy), Xuân Khánh (con chú Đăng), Đình Tuân, Tiến Đạt (con cô Nga), để các cô chú có điều kiện đi học tập trung thi lấy bằng đại học trong lúc vô cùng khó khăn của thời kỳ chiến tranh - kinh tế rất gay go. Bà nội tôi rất yêu quý mẹ tôi. Sau khi mẹ tôi mất, lần nào nói về mẹ tôi bà cũng khóc, thương nhớ. Đến nay mẹ tôi đã qua đời 25 năm mà bà con phố xóm cũng như cơ quan cũ của bà vẫn còn ca ngợi.

Nhân dịp ngày giỗ lần thứ 25 của Người, tôi viết đôi dòng ngắn ngủi kể về mẹ. Chắc rằng không thể nêu được hết về đức hạnh của Bà, nhưng cũng là chút lòng thơm thảo của đứa con kính dâng Mẹ Hiền.

Comments